Giỏ hàng

Giỏ hàngThêm vào giỏ hàng thành công!

Review Sách: Gọi Em Bằng Tên Anh - Call Me By Your Name

Review Sách: Gọi Em Bằng Tên Anh - Call Me By Your Name

Call me by your name: Câu chuyện nảy nở vào những tuần mùa hè như một đoá hoa: đầy bất ngờ, mạnh mẽ và đẹp đẽ đến nao lòng...nhưng lại tồn tại những nỗi buồn, cô đơn không thể thấu. Khi đọc cuốn sách này, tôi khuyên bạn nên đọc chậm rãi để có thể cảm nhận hết câu từ, cảm nhận được tâm trạng nhân vật. Sau khi đọc xong, hãy thử lắng mình xuống, nghĩ và cảm nhận xem tình yêu đẹp đẽ như thế nào?

Mùa hè năm ấy, những tia nắng quen thuộc lướt từng tia băng qua ô cửa rồi ngã mình xuống trên những trang sách đã hơi ám màu của chàng thiếu niên có thiên phú âm nhạc - Elio. Cậu là một người trầm tính, có chút nhạy cảm, ngây ngô, mang trong mình một tâm hồn mong manh dễ vỡ, hoàn toàn trái ngược với người đến ở trọ trong nhà Elio. Oliver, chàng sinh viên 24 tuổi thông minh cứng cỏi, mang trong mình đầy quyết tâm và nhiệt huyết. Hai người tựa như sống trên 2 thế giới khác biệt, 2 tâm hồn riêng lẻ, nhưng khi đặt gần nhau, bạn sẽ phải ngỡ ngàng với vô vàn điểm chung mà cả hai tạo ra.

Những loại nước giúp mẹ lợi sữa!

Tuy chỉ vừa mới đến, Oliver lại hết sức cởi mở, thân thiện với mọi người xung quanh như thể đã quen biết từ lâu. Ban đầu, Elio lại cực chán chường với việc phải nhường phòng ngủ của cậu cho Oliver còn cậu thì chuyển sang căn phòng của ông ở sát vách, cậu hầu như dành thờ'/i gian cho cô bạn gái Mazia của mình. Nhưng lạ thay, những lúc Oliver bị thu hút bởi những người con gái khác, Elio đều cảm thấy vô cùng khó chịu, không có lí do nào cả, chỉ là đột nhiên khó chịu thôi(Đọc đến đây, tôi lại muốn bật cười). 

Review sách: Khí Chất Bao Nhiêu, Hạnh Phúc Bấy Nhiêu

Elio không khác gì một đứa trẻ mới lớn, không có một chút kinh nghiệm nào về tình yêu mà lại phải dấn thân vào nó một cách bất ngờ đến nhường nào. Elio luôn khăng khăng đó chỉ là sự ghen ghét, nhưng cái cảm giác khó chịu lúc nào cũng như một cơn sóng trào trực dâng lên bất cứ khi nào Oliver gần gũi với ai mà không phải Elio.

Khi mùa hè cũng như khoảng thời gian của Oliver ở lại nhà Elio đã trôi qua được một nửa, Elio mới chấp nhận tình cảm của mình dành cho Oliver. Cậu quyết định nói ra tất cả, nói ra chính tấm lòng của mình. Thật ra lúc đó cậu cùng rất sợ hãi, sợ anh sẽ từ chối cậu, tệ hơn nữa là cả hai có thể sẽ không nhìn mặt nhau lần nữa. Nhưng thật may, Oliver cũng thích cậu, anh đồng ý để dòng tình yêu chân thành nhất, sâu đậm nhất của cả 2 hoà quyện với nhau. Họ tìm thấy ánh dương của mình, nguồn sống của chính mình mỗi khi ở cạnh nhau làm những việc đơn giản....nhưng những việc đơn giản đó, đối với họ lại lãng mạn tới lạ thường. Nghĩ mà xem, khi ngồi bên cạnh người bạn yêu, làm điều gì là hạnh phúc nhất? Câu trả lời là dù có làm gì, chỉ cần cùng với người mình yêu thì lúc nào cũng là hạnh phúc cả.

Họ ngồi bên nhau, ngẩng đầu nghe khúc nhạc mà đã nghe không biết lần phát ra từ trước dương cầm chứa đựng vô vàn kỉ niệm trong một buổi chiều hiu hiu gió và nắng thì ấm áp chưa bao giờ là dịu. Elio và Oliver, họ đã có những buổi hẹn hò đơn thuần mà đẹp đẽ như vậy đó. Ngay cả hồ nước nơi họ cùng tắm chung, nơi có hai đôi bàn chân cọ xát vào nhau, khoảng sân nơi mọi người tập bóng chuyền đã chứa đựng bao nhiêu ánh mắt đưa đẩy ân ái kèm theo là ai cũng mang chút gì đó rất si mê đối phương, hay khu vườn với những loại trái cây đậm chất mùa hè, những toàn nhà nơi thành phố họ đi qua, những công trình dày đặc lịch sử của nước Ý, đâu đâu đều tràn đầy kỉ niệm tình cảm của họ, cực kì mặn nồng. 

Tôi còn nhớ, khi lần đầu họ làm tình, Oliver đã không chần chừ một giây mà nói với Elio: "Call me by your name and i'll call your by mine" để rồi nhiều năm về sau, mỗi khi nỗi nhớ Oliver đến đột ngột làm Elio hơi nhói trong lòng, cậu đều gọi tên anh một cách vô thức, như gọi tên tín ngưỡng đẹp đẽ nhất cuộc đời mình.

Nhưng việc gì đến cũng sẽ đến. Ngày ấy, Elio đã mặc chiếc áo mà anh tặng cho cậu, cố ngăn những giọt nước mắt trong chảy xuống để tiễn anh đi về nước Mỹ thân yêu, tiễn anh về nơi quê hương của anh, trong lòng lại một mực chỉ mong thời gian quay ngược lại, để cả 2 được yêu như thuở đầu...cậu tự trách mình tại sao ngay từ đầu không nhìn nhận đoạn tình cảm này, tại sao không nhìn ra những "biểu hiện" của Oliver ngay từ đầu? Nhưng thời gian vẫn cứ trôi, Oliver vẫn phải đi. Elio lúc này đã thật sự không chịu nổi nữa, cậu bật khóc. 

Mùa hè này qua mùa hè khác, nắng hạ này qua nắng hạ khác, nhưng hiện tại Oliver đã không còn nơi đây, không còn nơi nước Ý này nữa.

​​Review sách: Phải Lòng Với Cô Đơn

Khi anh liên lạc lại với cậu, cậu mừng rỡ, hóa ra anh vẫn còn nhớ cậu. Anh nói anh đã về Mỹ an toàn, họ chia sẻ với nhau về mọi thứ. Nhưng một hôm, cậu hay tin anh sắp kết hôn, cũng tốt, khẽ buông câu chúc mừng, nhưng hơn ai hết, cậu hiểu cậu đang đau như thế nào. Ngồi bên lò sưởi, cậu nức nở, tình yêu tràn ngập hạnh phúc, tiếng cười của họ cứ vậy mà kết thúc, nhưng dường như, chút dư âm ấm áp vụn vặt vẫn khiến cậu có thể nâng mình nên và sống tốt những ngày tháng không có đối phương. 

Để rồi 15 năm sau, khi gặp lại nhau ở chốn cũ, cảnh đổi người không đổi, tình cảm họ dành cho nhau vẫn vẹn nguyên như thở cậu 17 còn anh 24. Vẫn còn đâu đó nét si mê thuở đầu, nhưng chỉ tiếc, hiện tại đã có một bước tường vô hình hiện ra giữa hai người họ. Đau đớn, giày vò là những cảm xúc tôi cảm nhận rõ ràng nhất qua vài trang cuối cùng. Nhưng tôi vẫn có thể mỉm cười khi nhận ra rằng cho dù có cách xu vạn trùng như vậy, họ vẫn nhớ về nhau, nhớ về những kỉ niệm có nhau bên cạnh....chỉ là, họ không như trước kia nữa thôi. 

"Tôi nhớ đường"

"Anh nhớ đường" cậu vọng lại. Anh nhìn cậu, mỉm cười. Điều đó làm cậu vui sướng.

 Có lẽ vì cậu biết anh đang trêu chọc mình. Hai mươi năm thấm thoát như mới hôm qua, và hôm qua chỉ là sớm hơn buổi sáng nay, và buổi sáng dường như cách xa diệu vời. "Anh giống em" anh nói. "Anh nhớ tất cả mọi thứ" .Cậu dừng lại một giây. Nếu anh nhớ tất cả mọi thứ, em muốn nói, và nếu anh thực sự giống em, thì trước khi anh rời đi vào ngày mai, hay khi anh vừa sắp sửa đóng cửa chiếc taxi, vừa nói xong lời từ biệt với những người khác và chẳng còn gì để nói trong cõi đời này, khi ấy, chỉ một lần thôi, quay nhìn em, dù chỉ là vui đùa, hoặc là thoáng nghĩ lại, những điều này có ý nghĩa biết bao với em khi ta từng ở bên nhau, và như ngày xưa, hãy nhìn thẳng vào mặt em, để em ngắm anh, và gọi em bằng tên anh. 

Call me by your name: câu chuyện tình yêu chứa đựng chút đẹp đẽ đến mơ hồ, chút tuyệt vọng vì những thứ ngoài tầm với, chút ngọt ngào của tình yêu thầm kín.

Review sách: Đẹp Là Một Nỗi Đau​

6