Giỏ hàng

Giỏ hàngThêm vào giỏ hàng thành công!

Review Sách Cảm Ơn Người Lớn

Review Sách Cảm Ơn Người Lớn

"Tôi không còn tuổi trẻ tặng cho em

Khi gặp gỡ bỗng giận đời quá muộn

Chuyến tàu thời gian tôi sắp xuống

Trong khi em vừa mới đáp ga đầu

Em vẫn còn bao mơ ước mai sau

Tôi ngồi lại ngoái đầu thương dĩ vãng..."

(Trích thơ trong “Cảm ơn người lớn”)

Tôi đã yêu những cuốn sách của Nguyễn Nhật Ánh từ những câu thơ đầy tâm tình như thế và “Cảm ơn người lớn” cũng không phải ngoại lệ. Có một điều tuyệt vời là mỗi khi đọc những tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh, tôi thường nghĩ về tuổi thơ, về những ngày còn bé với bao kỉ niệm nơi quê hương yêu dấu và tôi thường nghĩ về trẻ con, vẫn thường mong mình bé lại để sà vào vòng tay của bà, của mẹ, để nắm tay bố bước những bước chập chững đầu tiên. “Cảm ơn người lớn” cũng mang tôi về với những tâm tư bình yên như thế. Thời gian có thể làm con người ta thay đổi, cuộc sống cũng nhiều đổi thay nhưng tuổi thơ vẫn luôn là quãng thời gian đáng quý‎ nhất, để rồi mỗi khi nhớ lại những kỉ niệm ngây ngô, vụng dại cùng bạn bè, ta vẫn luôn bất giác nở nụ cười hạnh phúc. 10 năm sau thành công của “ Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” ta gặp lại “Cảm ơn người lớn” tưởng quen mà lạ, tưởng cũ mà mới. Đã có rất nhiều đổi khác sau ngần ấy thời gian, song chỉ có một thứ không thay đổi là tình yêu với tuổi thơ thân thương và tình cảm yêu mến chân thành với những tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh.

------------------

Tác giả Review: Phùng Mỹ Tho

6