Giỏ hàng

Giỏ hàngThêm vào giỏ hàng thành công!

Review sách: Cô Bạn Gái Nhút Nhát Của Tôi

Review sách: Cô Bạn Gái Nhút Nhát Của Tôi

Khi lần đầu tiên đọc phần giới thiệu từ bộ truyện “Cô bạn gái nhút nhát của tôi” của Priest thì thứ nhỏ bé ấm nóng đang đập mạnh nơi ngực trái của mình đột nhiên se thắt lại. Tại sao ư? Câu trả lời rất đơn giản, bởi vì hoàn cảnh hiện tại của mình tình cờ cũng có nhiều điểm tương tự như vậy. Do đó, mình đã quyết định khai sách và review bộ truyện này.

Không giống với với những bộ ngôn tình khác, thường đề cập nhiều đến vấn đề tình yêu, hôn nhân, gia đình, “Cô bạn gái nhút nhát của tôi” lại được Priest thiết kế theo mô típ đi sâu vào quá trình nỗ lực lột xác của hai nhân vật chính Diệp Tử Lộ và Nhan Kha.

Nữ chính Diệp Tử Lộ - cô nàng “trạch nữ” ngây thơ, không màn thế sự, sống ăn bám vào ba mẹ. Tuy Diệp Tử Lộ đã ngón nghén sắp bước qua cái tuổi 25 nhưng hiện tại cô lại chẳng có gì trong tay và đang trải qua một cuộc sống vô cùng bình lặng đến mức nhàm chán: không mục tiêu, không lý tưởng, không thành tựu. Sau khi thi rớt đại học, Diệp Tử Lộ cô từ một cá nhân được người người trầm trồ khen ngợi thoắt cái đã trở thành một trong những thanh niên thảm hại nhất, làm việc gì cũng không xong của cái xã hội luôn không ngừng xoay chuyển nhanh chóng theo con tạo của dòng thời gian. 

Review sách: Bến Xe

Những loại nước giúp mẹ lợi sữa!

Vào lúc vinh quang vụt mất thì Diệp Tử Lộ cũng trở thành “bệnh nhân thâm căn cố đế” của “bệnh lề mề” - chứng bệnh luôn tìm mọi cách để trì hoãn thời gian. Mặc dù nhận thức được bản thân cần phải thay đổi nhưng cô lại chọn cách tản lờ nó rồi lại tự chìm đắm vào trong thế giới tưởng tượng của riêng mình. Những tưởng người con gái ấy sẽ luôn “tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến”, sẽ mãi khóa chặt lòng mình với thế giới xung quanh thì không ngờ, cô lại mặc nhiên mở lòng với Nhan Kha và chấp nhận sự dẫn dắt của anh.

Trái ngược hoàn toàn với cô nàng Diệp Tử Lộ, nam chính Nhan Kha lại có một cuộc sống hoàn hảo mà biết bao nhiêu người mơ ước. Từ sắc vóc, thực lực đến tiền tài, gia thế,  tất cả đều được hội tụ ở con người anh. Nếu phải dùng hai chữ để khắc họa nên Nhan Kha thì đó chính là “xuất chúng”. Hồi là một cậu bé miệng còn hôi sữa, vì lời khuyên răn của mẹ mình mà anh đã quyết tâm rèn luyện tính tự lập, không bao giờ tự giác hỏi xin tiền của ba mẹ. Chưa dừng lại ở đó, khi lớn lên, Nhan Kha còn tự mở cho mình một công ty quảng cáo, danh chính ngôn thuận trở thành Nhan Tổng – vị tổng tài tuổi trẻ tài cao.

Tuy nhiên, người ta thường nói rằng trên đời này không ai là hoàn hảo cả. Và Nhan Kha cũng không ngoại lệ. Có thể vì sinh ra dưới chòm sao Bọ cạp nên hầu như bất kỳ câu chữ nào được phát ra từ miệng của anh cũng sẽ đều mang theo ý tứ châm chọc, mỉa mai dù thực chất không hề ác ý. Ấy thế mà, một chàng trai tài hoa, phong độ, kiêu căng, độc miệng như Nhan Kha lại có thể vì Diệp Tử Lộ - người luôn bị anh chê bai, khinh rẻ mà quẳng đi lòng tự tôn bấy lâu của mình rồi dâng luôn trái tim cho cô.

Review Sách: Nơi Bầu Trời Và Đại Dương Gặp Gỡ

 

Câu chuyện bắt đầu khi Nhan Kha “kẻ được vạn người mê” đang hiên ngang đứng trên đỉnh cao sự nghiệp của mình thì một tai nạn xe bất ngờ xảy đến với anh, đẩy linh hồn anh nhập vào chú gấu bông vừa dơ, vừa xấu của Diệp Tử Lộ. Kể từ khoảnh khắc đó, một loạt những tình huống dở khóc dở cười cứ thế liên tiếp diễn ra khiến cho cuộc sống vốn dĩ phải như vậy của cả cô và anh ngay tức khắc bị đảo lộn.

Vì muốn nhanh chóng thoát ra khỏi bộ dạng gấu bông nhếch nhác cho nên Nhan Kha đã dựa dẫm và cậy nhờ vào sự giúp đỡ của Diệp Tử Lộ. Mà muốn trông cậy được vào cô thì trước hết, anh cần phải giúp cho cô chữa trị dứt điểm “bệnh lề mề”. Cho nên, anh đã quyết định nhúng tay vào việc đốc thúc và cải tạo cô. 

Nhưng công cuộc uốn nắn một con người thật sự đâu dễ dàng như vậy, mà nhất là đối với một cô gái luôn tự ti thu mình và không đủ sự kiên quyết như Diệp Tử Lộ. Vì cô, Nhan Kha đã áp dụng hết tất cả mọi chiêu thức huấn luyện bằng lời cũng như bằng hành động lên cô: lắng nghe có, khuyên bảo có, khích lệ có, mắng chửi có, châm chọc, sỉ nhục, thậm chí bạo lực bằng răng gấu cũng có. Tuy nhiên năm lần bảy lượt, Diệp Tử Lộ vẫn chứng nào tật nấy, chỉ cần gặp một chút khó khăn là lập tức “tái phát bệnh” ngay.

Cứ đọc đến những đoạn Diệp Tử Lộ cố gắng đổi mới bản thân nhưng không thành là mình lại cảm thấy cực kỳ bối rối. Cảm xúc của mình cũng cứ như vậy mà liên tục lên xuống theo mạch tâm lý của nhân vật. 

Mình thật sự đã nghĩ rằng có lẽ Diệp Tử Lộ và Nhan Kha sẽ mãi mãi bị mắc kẹt trong cái hoàn cảnh không mấy vui vẻ hiện tại thì đùng một cái, biến cố gia đình của Diệp Tử Lộ lại xảy ra, tạo một cú đẩy dứt khoát, buộc cô phải lật mình, cô gái nhút nhát, không dám nhận lãnh trách nhiệm, luôn tựa nương vào cha mẹ ngày nào bỗng chốc trở nên dũng cảm, cứng rắn, kiên định và vững vàng trước mọi sóng gió.

Review Sách: Tớ Thích Cậu Hơn Cả Harvard

 

Và vào thời điểm Diệp Tử Lộ nhận thức được chân lý sống của cuộc đời mình thì Nhan Kha – người luôn bên cạnh và hay mượn cớ dùng cái miệng độc của anh nhắc nhở cô cũng đột nhiên tỉnh lại, đồng thời linh hồn anh cũng thoát ra khỏi chú gấu bông mà trước đây anh đã vô cùng chán ghét. Cũng như cô, giờ phút này, anh phải đương đầu với thứ bóng ma mà anh e sợ nhất đó là việc gây dựng lại mọi thứ từ sức khỏe đến sự nghiệp của chính mình - những thứ mà trước đây anh đã bỏ công gìn giữ và tạo lập. 

Mình từng tự hỏi rằng nếu thời điểm đó, không phải là Diệp Tử Lộ hay ngược lại người bước vào cuộc sống tẻ nhạt của Diệp Tử Lộ lại không phải là Nhan Kha thì mọi thứ sẽ diễn tiến như thế nào, liệu rằng họ có thể lấy lại được niềm tin vốn đã bị bóp méo của mình hay không? Nhưng giờ thì mình đã có được câu trả lời. Phần thừa của người này chính là phần thiếu của người kia. Vô số trải nghiệm mà hai người kinh qua dù là cùng nhau hay độc lập đã trở thành những mảnh ghép tuyệt vời tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh của anh và cô. 

Có thể thấy tuy Nhan Kha và Diệp Tử Lộ có xuất phát điểm không giống nhau, nhưng ở họ lại vô tình có một điểm chung mà không ai có thể phủ nhận chính là cả hai đều luôn trốn tránh nỗi sợ thất bại nơi bản thân. Một người vì cú ngã trong quá khứ mà mất đi nhuệ khí, tự ti tiếp nối tự ti, tránh mình, lẩn người, không dám bước tiếp để rồi tự hóa thân thành cây củi mục, mà quên mất giá trị đích thực và trách nhiệm của một con người. Còn một người vì muốn nhận được sự công nhận của người khác, muốn chứng tỏ bản thân không cần dựa vào danh tiếng, vị thế của gia đình cũng có thể ngẩng mặt tự hào và nói rằng “tôi rất đỉnh” mà không ngừng thúc ép bản thân trở thành một hình mẫu được lý tưởng hóa dưới ánh mắt của bàn dân thiên hạ. 

Nhan Kha và Diệp Tử Lộ, người luôn miệng nói tôi phải trở lại làm người, người luôn nhiệt huyết nửa lừng muốn cải thiện bản thân. Thế nhưng ai cũng chọn cách kéo dãn quỹ thời gian của mình để không phải đối mặt với tình cảnh hiện tại.

Hai con người luôn không vừa mắt với đối phương ấy, lại mang trên mình không ít đặc điểm tính cách vô cùng ăn khớp với nhau. Phải, sự xuất hiện của Nhan Kha và Diệp Tử Lộ trong khoảng thời gian mấu chốt nhất của cả hai lại chính là tia sáng tuy rất bé nhỏ nhưng có một sức mạnh to lớn soi rọi cho họ, giúp cho họ nhìn thấy được những góc khuất mà bản thân đã che giấu suốt bao năm. 

Có lẽ đó mới đúng là lý do thật sự khiến cho Diệp Tử Lộ và Nhan Kha không hẹn mà gặp, cùng nhau trải qua những sự trồi sụt éo le của ngoại cảnh mà trở thành tri kỷ, người bạn đồng hành đồng thời cũng rất tự nhiên biến bản thân thành một phần tất yếu, không thể tách rời trên con đường nhận thức, tìm ra và hoàn thiện quỹ đạo của đối phương. Tuy không trực tiếp hỗ trợ, hay đưa bàn tay mình chạm đến, hóa giải những khó khăn mà người kia phải chịu đựng nhưng họ lại chính là cặp đôi “đồng bệnh tương lân” mà không phải ai cũng có thể thay thế được vị trí của người còn lại. Đó cũng chính là chất xúc tác mang đến cho anh và cô thứ tình cảm đặc biệt dành đối phương.

“Cô bạn gái nhút nhát của tôi” của Priest không chỉ đơn thuần là sự miêu tả về quá trình thoát kén thành công của các nhân vật chính đến phụ mà thông qua giọng văn nhẹ nhàng, dí dỏm xuyên suốt bộ truyện, cùng cái kết Happy Ending cực kỳ tươi sáng, tác giả còn mang đến cho người đọc những lời động viên hoàn mỹ nhất, giúp họ - những ai đang lạc lối trên hành trình trưởng thành của mình có thể tự soi chiếu lại, thức tỉnh, nhận ra và tin tưởng vào bản thân để phát huy tối đa tiềm lực chưa được khai phá mà mình đã phần nào lãng quên và rằng những cố gắng của họ đều không hề hoài phí.

Đúng là như vậy, con người chúng ta có thể vô cùng yếu đuối, đôi khi lại cực kỳ hèn nhát, luôn tìm cách ẩn nấp sau cái vỏ bọc tưởng chừng như không thể phá bỏ của mình để giấu nhẹm đi sự thiếu tự tin và cái cảm giác không trọn vẹn. Chúng ta biết rõ thứ gai nhọn đang từng ngày từng ngày một lấn sâu vào trái tim và rút cạn nguồn sinh lực mình nhưng lại không có đủ can đảm để nhổ nó ra vì bản thân từ lâu đã tản lờ sự khó chịu cùng những lời cầu cứu khẩn thiết của chính mình, chúng cứ lặp đi lặp lại cho đến khi chủ thể kiệt quệ, rồi lại mặc tình xem thứ gây nên sự khổ sở này là một điều hiển nhiên. 

Chúng ta thường tự mắng chửi, xem thường, ghét bỏ bản thân, như thể chúng ta với tư cách là người ngoài cuộc phê phán và lên án người khác. Đứng trước sự không ưng ý và vô số cái tát từ yếu ớt đến khốc liệt của cuộc đời này, thì lẽ đương nhiên chúng ta sẽ không khỏi e dè rồi nao núng. Nhưng bạn biết gì không? Nếu chúng ta cứ mãi nương theo nỗi sợ ấy, tiếp tục chùn bước trước những thất bại đã xảy ra và những nỗi ám ảnh, tự huyễn về vô số cục diện không mấy tốt đẹp trong những sự việc sắp tới kia, thì chúng ta đã thật sự thất bại hơn một nửa rồi. 

Có lẽ sẽ có người nói rằng: “Tôi không làm được.”, “Việc đó khó quá. Chẳng có ích gì đâu.”, “Những người khác tài giỏi như vậy, nỗ lực như vậy vẫn không thể thành công. Thế thì một đứa thảm bại như tôi làm sao có thể?”… Tuy nhiên, bạn có bao giờ tự hỏi: “Thật chất do tôi không thể hay là vì tôi chưa từng để tâm và dốc sức kiên trì đầu tư đến cùng?”. 

Mình đã từng xem một đoạn clip trên mạng nói về việc một nhà ảo thuật luôn tự tin rằng mình có thể mở được tất cả mọi loại khóa trên đời này, anh ta chấp nhận tham gia thử thách vượt ngục ở một nhà tù cũ tại miền nam nước Mỹ. Nhưng rồi cuối cùng anh ta đã không vượt qua được thử thách ấy, anh ta cứ vật lộn với việc mở khóa mà lại không hề nhận ra rằng từ đầu đến cuối ổ khóa đó không hề bị chốt lại. 

Nội dung của đoạn clip trên là một minh chứng cụ thể rằng bên trong mỗi con người đều sẵn có chiếc chìa khóa để mở ra lối thoát cho chính mình. Nhưng vì việc đắm chìm quá lâu trong thứ hào quang mà mình cố công lắm mới tạo được và những nỗi dè dặt trước những kết quả không mấy khả quan cho nên chúng ta mới vô hình chung tạo ra thứ rào chắn, cản trở tầm nhìn của chúng ta. 

Sợ hãi là một phản ứng bình thường, tuy nhiên chúng ta vẫn phải đối mặt với nó và kiên định làm hết tất cả những gì nằm trong khả năng của mình. Chỉ cần bản thân không nản lòng, không bỏ cuộc thì không có ước mơ và lý tưởng nào mà chúng ta không thể hiện thực hóa được. 

Những lần nghịch cảnh và thất bại ấy không phải là đang đùa giỡn và giẫm đạp lên sự tự tin của chúng ta mà chúng chính là những trải nghiệm và bài học quý giá ép con người ta đến cực hạn, dạy dỗ, thúc đẩy, nhắc nhở, kiểm chứng cũng như tôi rèn con người chúng ta, giúp cho chúng ta khám phá và phát huy triệt để thứ sức mạnh vĩ đại bên trong mỗi người.

Vậy nên hãy đừng than vãn rồi lại so sánh mình với chuẩn mực của người khác. Bởi vì mỗi cá nhân đều thật sự vô cùng tài giỏi, mạnh mẽ và hữu ích theo cách riêng của họ. 

Ngay cả khi có nỗ lực cả đời, bạn vẫn chỉ là một trong những người sở hữu một cuộc sống vô cùng bình thường nhưng miễn bạn không cảm thấy hối tiếc và hổ thẹn với những gì mình đã làm thì đó cũng chính là một thứ thành tựu đáng tự hào của bản thân rồi. 

Nếu chúng ta tiếp tục kiên trì, vững tin với con đường của chính mình thì chắc chắn rằng dù theo cách này hay cách khác, "vị thần của sự nỗ lực" sẽ tưởng thưởng xứng đáng cho những gì bạn đã bỏ ra. Lúc đó, chúng ta hãy ngẩng cao đầu và dõng dạc khẳng định với bản thân cũng như với người khác rằng: "Tôi bình thường chứ không tầm thường."

Chúc các bạn đọc truyện thật vui. 

 

Review Sách: Một Lít Nước Mắt

 

6