Giỏ hàng

Giỏ hàngThêm vào giỏ hàng thành công!

Review Sách: Đừng Bao Giờ Niêm Yết Giá Bản Thân

Review Sách: Đừng Bao Giờ Niêm Yết Giá Bản Thân

Có người nói với tôi: “Trong tủ không có sách cũng như nhà không có cửa sổ”, bởi sách đã mở ra cho chúng ta những chân trời rộng mở mới, tặng cho chúng ta bao điều bổ ích trong cuộc sống. Sách sẽ thật sự ý nghĩa với bạn nếu nó mang lại cho bạn những điều tốt đẹp, khiến bạn thêm yêu cuộc sống và những thứ xung quanh. 

Bạn có cuốn sách nào như thế không? Tôi thì có đấy. Cái tên của nó nghe có vẻ hơi dài, nhưng thật sự rất ý nghĩa, khiến người ta suy ngẫm: “Giới hạn của bạn chỉ là xuất phát điểm của tôi”  của tác giả  Mèo Maverick. Cuốn sách khiến tôi trưởng thành hơn với một suy nghĩ “đừng bao giờ niêm yết giá bản thân”.

 Giới Hạn Của Bạn Chỉ Là Xuất Phát Điểm Của Tôi

Những loại nước giúp mẹ lợi sữa!

Mèo Maverick tên thật là Triệu Tinh, là một tác giả người Trung Quốc luôn nằm trong top 20 người viết những cuốn sách Best-seller dành cho mọi lứa tuổi, một số cuốn sách nổi tiếng của cô đã được dịch ra tiếng Việt như: "Ở lại thành phố hay về quê?" hay “Khi tài năng không theo kịp ước mơ”… Cá tính và sâu sắc là hai tính từ khái quát nhất về phong cách văn chương của Mèo Maverick. 

“Giới hạn của bạn chỉ là xuất phát điểm của tôi” là một trong những cuốn sách thành công nhất của tác giả. Theo quan điểm của riêng tôi, có thể đánh giá về “Giới hạn của bạn chỉ là xuất phát điểm của tôi” như sau: chau chuốt về ngôn từ, phong phú về diễn đạt và chân thực cực kỳ về nội dung. 

 

Review sách: Khác Biệt Hay Là Chết

 

Trông cuốn sách gồm bốn chương lớn, có thể tóm gọn trong bốn từ: “hành động”, “khai thác tiềm năng”, “cố gắng có hiệu quả”, “học tập” với 63 bài viết , 63 câu chuyện nhỏ. Mỗi một chương qua đi, mỗi một câu chuyện nhỏ kết thúc đều khiến chúng ta cảm thấy trân trọng cuộc sống này hơn. Đọc cả cuốn xong thực sự như có lò xo trong người vì được truyền cảm hứng để thay đổi bản thân! 

Mở đầu cuốn sách là câu chuyện hồi tưởng lại của tác giả khi tình cờ đi qua con phố nhỏ mà cô ấy từng sống cách đây 10 năm. Triệu Tinh không nén nổi hào hứng, vừa hồi tưởng vừa miêu tả con phố đó: “Phố nhỏ vẫn vậy, chỉ khác là đã được trải thêm một lớp bê tông mới, tường nhà cũng sơn lại hết...” 

Trong suốt những năm tháng phấn đấu, chịu đựng gian khổ đó,có lẽ cô ấy và chúng ta đều nghĩ mình không thể chịu đựng thêm được nữa, mình đã đến giới hạn cuối cùng rồi. Nhưng chúng ta vẫn còn cách giới hạn của bản thân rất xa, nhưng lại luôn cảm thấy mình đã cố gắng hết sức. Cuối câu chuyện nhỏ đó, tác giả có tổng kết lại: “ Khi đứng ở hiện tại nhìn về tương lai, tôi không biết mười năm nữa mình sẽ thế nào, ngày mai ra sao tôi còn không biết. Nhưng tôi tin rằng,chỉ cần kiên trì nỗ lực, ngày mai sẽ càng tốt hơn.”

Review sách: Khởi Nghiệp Tinh Gọn

 

Bản thân tôi là một người sống theo chủ nghĩa quân bình, luôn hi vọng mỗi ngày cứ đều đều trôi qua, chưa từng có quá nhiều khát vọng với cuộc sống. 

Đôi khi tôi làm việc gì cũng không cần nó tốt nhất có thể, mà thường nghĩ: “Tàm tạm là được”. Hồi còn nhỏ đi học cứ nghĩ “tàm tạm là được”, thế nên mấy năm đi học đều chỉ là học sinh khá. Lớn lên đi làm không chịu cố gắng, lại quay sang trách móc ông chủ không tăng lương, thăng chức cho mình… 

Nhìn những tấm gương của những người có suy nghĩ đi trước, đặc biệt là sau khi đọc xong cuốn sách này, trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ “may là mình tỉnh ngộ sớm”.       

Khi đọc cuốn sách này của Triệu Tinh, tôi cảm nhận được sự khắc nghiệt trong thế giới của những người tài giỏi. Thực ra, nội dung của các câu chuyện tự lực chỉ nói về mấy yếu tố: kiên cường, dũng cảm, kiên trì, cần cù, vượt khó… Thứ chúng ta cần thay đổi chính là thay đổi bản thân: bỏ tính trì hoãn, khắc phục điểm yếu, có sự khoan dung và tự tin với chính mình.

Nhà văn Lev Tolstoi huyền thoại của nước Nga đã từng nói: “Người người đều muốn thay đổi thế giới, nhưng ai cũng không muốn thay đổi chính mình”.

Nếu chúng ta không thay đổi bản thân thì chuyện gì sẽ xảy ra?

Trong cuốn best-seller của mình, Triệu Tinh đã viết:

“Tôi đã từng viết một bài tổng kết về mười năm của bản thân, một đồng nghiệp đã hồi âm lại cho tôi rằng: “Mười năm trước, tôi có thể tự mình lên bản vẽ, miệng nhẩm tính công thức, chế tạo ra máy móc tự động, là một thanh niên tri thức; mười năm sau, viết chữ phải tra điện thoại, tính tiền khi mua rau cỏ phải bấm ngón tay, kiếm tiền nhờ vào những thứ tôi không hiểu.”

Bạn xem, mười năm trước, họ là những sinh viên mới ra trường, luôn hô hào phải thay đổi thế giới; mười năm sau họ lại bị chính thế giới thay đổi.

Liệu đó có phải là tương lai của chúng ta-mầm non tương lai của Tổ quốc ?

Có hai câu chuyện nhỏ kể về hai cuộc đời trong cuốn sách khiến tôi ấn tượng nhất. Nó không quá dài, chỉ khoảng một, hai đoạn văn nhưng lại khiến bạn cảm thấy rất nhiệm màu. Bạn muốn thay đổi thế giới nhưng lại không kiên trì đến cùng, không dốc sức để rồi lại bị thế giới thay đổi. “Có những người luôn nỗ lực không ngừng để thay đổi thế giới; cũng có những người tỉnh dậy cả thế giới đã thay đổi rồi.” Câu nói này thật ý nghĩa.

Chỉ khi bạn bước qua được giới hạn của mình, bạn mới cảm thấy bản thân thật “hoàn mỹ”, tuyệt vời hơn bạn tưởng tượng rất nhiều. Đừng để cuộc sống này nhấn chìm tâm hồn bạn bằng những câu chuyện về người khác. Đừng lấy cuộc sống người khác ra chiêu đãi mọi người trong mỗi cuộc nói chuyện. Bởi mỗi một giây mà bạn đang bỏ lỡ cơ hội không phải là có hại cho người khác mà là cho chính mình.

Câu chuyện đầu tiên về một chị họ Tửu.

Chị ấy từng là phó tổng giám đốc của một doanh nghiệp quốc doanh nổi tiếng. Chị ấy khiêm tốn, nhã nhặn, thân thiện lại vô cùng tài giỏi, 29 tuổi đã được đề bạt lên chức vị phó tổng giám đốc.

Thế nhưng ở tuổi 40, ở tuổi mà nhiều người nghĩ nên an phận đợi đến ngày công thành danh toại, chị lại quyết tâm từ chức, muốn tự mình kinh doanh sản xuất dầu mè. Chị ấy nói: “Chị làm ở công ty nhà nước mười mấy năm, cũng muốn ngắm thế giới bên ngoài…”, chị ấy nói muốn biến ước mơ của mình thành hiện thực.

Ở độ tuổi 20, những người  có ánh mắt rạng ngời khi nói về ước mơ rất nhiều, có đếm cũng không xuể. Nhưng thời gian trôi đi, càng lớn tuổi, ngọn lửa nhiệt huyết trong đôi mắt họ lại dần nguội lạnh. Ước mơ là gì? Tôi không biết. Nhiệt huyết là gì? Tôi cũng không biết nốt. Nhưng mẹ tôi từng nói: “Những ước mơ rực rỡ của tuổi 20 đến 30 tuổi đều vụt tắt, chứ đừng nói đến năm 40 tuổi.” Ban đầu tôi hoàn toàn không hiểu, nhưng sau khi đọc xong cuốn sách này, tôi mới ngộ ra vài điều. 

20 tuổi, mỗi chúng ta đều cháy trong mình một ngọn lửa nhiệt huyết, mang trong mình một ước mơ đẹp đẽ nhất. Chúng ta luôn thích nói về lý tưởng của bản thân, luôn cảm thấy nó thật hay, thật đẹp, nếu thực hiện được nhất định là người thành công trong cuộc sống. Nhưng càng lớn lên, chúng ta càng không muốn nhắc tới, bởi vì nói thì dễ, thực hiện mới khó. Đôi khi, ước mơ dù đẹp đến đâu, nếu chỉ nói cũng chỉ là lời nói mà thôi.

Quay lại với câu chuyện của chị Tửu. Ban đầu, gia đình, bạn bè của chị đều phản đối, đều nói đây là ý nghĩ nhất thời của chị. Chỉ có ông xã chị ấy sau khi được vợ thuyết phục mới đồng ý. Sau đó, chị ấy nghỉ việc, bắt đầu từng bước thực hiện ước mơ của mình. Nhớ lại quãng thời gian đầu khi mới làm kinh doanh, chị không khỏi bồi hồi, nói:

“…Dựa vào kinh nghiệm và mối quan hệ bao năm qua, lựa chọn công xưởng và nguồn nguyên vật liệu tốt nhất để tiến hành sản xuất. Chị là phó giám đốc sản xuất, chưa từng làm kinh doanh bao giờ nên phải học từng chút một, đi gặp từng người, học hỏi từng người, mang theo sản phẩm đến từng nhà giới thiệu.”

Ở cuối câu chuyện, Triệu Tinh còn viết: “Không phải ai ở độ tuổi 40 cũng có thể chọn lựa một con đường mới cho cuộc đời mình; không phải tất cả mọi người đều có thể từ bỏ cuộc sống ổn định để có một khởi đầu mới trước sự phản đối của những người xung quanh chỉ vì ước mơ nhỏ nhoi mà người khác cho là khôi hài.”

Câu chuyện thứ hai về một cô gái ở tỉnh lẻ chỉ tốt nghiệp cấp hai một năm kiếm được cả triệu tệ (tương đương 3 tỷ 500 triệu Việt Nam đồng). Cô gái ấy ban đầu được mai mối cưới một chàng trai sống ở Bắc Kinh có thu nhập trung bình. Gần hai năm sau khi cưới, cô ấy sinh đôi. 

Ba mẹ chồng vốn nhìn cô ấy không vừa mắt, mắng nhiếc cô không biết kiếm tiền giúp chồng, sau khi cô ấy sinh con liền giữ rịt, lại thêm hàng xóm nói qua lại  bảo rằng cô ấy chỉ ăn không ngồi rồi. Cô con dâu thấy tình cảnh như vậy, liền bán mạng đi làm kiếm tiền. Nhưng khó khăn chồng chất khó khăn, cô ấy chỉ là một cô gái nhỏ bé, chân yếu tay mềm từ quê lên, học thức lại ít ỏi, nên không thể dễ dàng kiếm được một công việc tốt trên thành phố. Cô ấy bắt đầu bán quần áo, sau kiếm được chút vốn thì bán đồ cho người nước ngoài ở đường Tú Thủy.

Được một thời gian, cô ấy thấy dịch vụ cho người nước ngoài là mảnh đất màu mỡ có thể kiếm tiền được, nên đã mở một công ty nhỏ chuyên làm thủ tục cấp Visa cho người nước ngoài ở Trung Quốc. Sau đó cô ấy chuyển dần sang môi giới nhà hoặc chữa bệnh tại Mỹ. 

Điểm đặc biệt trong cuộc sống của cô ấy trong mắt người khác không phải là quá trình lập nghiệp đầy khó khăn, gian khổ, mà là cô ấy còn rất trẻ, đã có chồng, nhưng một năm kiếm được một triệu tệ, đây không phải là điều mà bất kì ai cũng thực hiện được.  

Rốt cuộc cô gái nhỏ bé ấy đã vượt qua những khó khăn ấy ra sao, mấy năm đó cô ấy phấn đấu như thế nào, tôi đều rất muốn biết? Rốt cuộc cô ấy đã phá bỏ bao nhiêu “giới hạn” của bản thân để khiến những người từng cười nhạo cô ấy trước kia khâm phục cúi đầu, khiến chúng ta phải hổ thẹn? Cô ấy không có học thức nhiều như chúng ta, lại là một cô gái từ tỉnh lẻ lên thành phố, gia cảnh không tốt, không có một nền móng vững chắc. 

Nhưng cô ấy đã thay đổi được số phận của chính mình. Bởi vì cô ấy không chờ đợi bất kỳ ai dang rộng vòng tay cứu giúp mình cả, cũng chưa từng “niêm yết” bản thân ở giá trị nào. Cuộc sống sẽ không vì bạn nghèo mà giảm giá hay miễn phí cho bạn, vậy nên “đừng bao giờ niêm yết giá bản thân”, hãy tự thay đổi vận mệnh của mình. “Cuộc sống vốn bất biến, quan trọng phải thay đổi, như thế mới thấy được cuộc sống muôn màu.”

Hai câu chuyện, hai số mệnh khác nhau, nhưng lại cùng giống nhau ở một điểm: họ có thể thay đổi cuộc sống của mình. Chúng ta đều muốn có một cuộc sống tốt đẹp hơn, muốn trở thành một người thành công khiến mọi người ngả mũ kính phục, nhưng lại chưa bao giờ hành động, luôn trì hoãn, luôn nói: “hôm nay nghỉ ngơi đã, rồi mai hãy làm”, rồi ngày mai bạn lại lặp lại câu nói ấy, suốt đời lặp lại tư tưởng đó trong đầu, cho đến cuối cùng, bạn lại chả có chút thành tựu nào đáng nhắc đến trong đời cả. Vì thế mới nói: “Rất nhiều người trong lòng muốn làm chuyện lớn, nhưng cuối cùng lại chọn cuộc sống an nhàn.”; “Cuộc đời mọi người đều đa số thua bởi một chữ: ĐỢI.”

Họ có thể nhét suy nghĩ của họ vào đầu bạn, rút tiền từ túi bạn bỏ vào túi mình, đó là bởi vì họ giỏi giang, có năng lực. Mọi người chỉ chăm chỉ đến vậy, thì chẳng lo chết vì lao lực đâu. Những người không có lý tưởng, lấy tư cách gì mà nói những người ngày làm việc 18 tiếng kiếm tiền dễ dàng? Đừng hô hào đòi quyền bình đẳng cho nữ giới, người coi thường phụ nữ nhất chẳng phải là phụ nữ ư? Đừng suốt ngày kêu nghèo, càng kêu sẽ càng nghèo… Đó chính là những gì Mèo Maverick muốn nói với chúng ta trong hơn 250 trang sách.

Họ thành công không có một quy luật nào cả, cho dù bạn có trong tay tài liệu học của những người giỏi giang cũng chẳng có ý nghĩa gì cả. Bạn lười học, lười làm thì bạn muốn yêu cầu cuộc sống của bạn như thế nào, ngay cả đến tư cách bạn cũng không có ấy chứ. Nếu bạn không thể kiên trì, lạc quan, dũng cảm thì có làm gì cũng không thể tạo ra một thành tựu, ngược lại càng khiến bản thân chìm vào trong sự hối hận và thất bại.

Bạn thân yêu à, nếu bạn đã vô tình định giá cho chính mình, thì sao không dũng cảm xé rách cái mác “niêm yết” bản thân ấy đi. Giới hạn không phải là ranh giới an toàn của mỗi người, giới hạn là để phá bỏ! Ngày mai, nhất định cuộc sống của bạn sẽ tươi đẹp hơn ngày hôm qua, ngày mai sẽ không còn là một cái bóng của ngày hôm nay nữa. 

“Giới hạn của bạn chỉ là xuất phát điểm của tôi” là cuốn sách tôi thích nhất trong các cuốn sách của Mèo Maverick, cũng là cuốn sách tâm đắc nhất trong các cuốn sách tôi đã đọc. Hi vọng sau khi đọc cuốn sách này, bạn sẽ có một lò xo thúc đẩy nhiệt huyết bạn trong cơ thể chính bạn, hi vọng ngày mai của bạn là một ngày tươi sáng hơn hôm nay, hi vọng bạn sẽ luôn gặp được điều may mắn trong cuộc sống… Mỗi khi bạn cảm thấy những khó khăn hiện tại đã chạm đến giới hạn của mình… Hãy đọc cuốn sách này, nó sẽ giúp bạn biến giới hạn trở thành vạch xuất phát.

​Review sách: Đọc Vị Bất Kỳ Ai - Để không bị lừa dối và lợi dụng

6